Hai vợ chồng tôi lấy nhau được ba năm nay. Vì công việc hai vợ chồng chưa ổn định, nên cuộc sống có tí chút khó khăn. Nhưng chúng tao vẫn gắng cổ võ nhau phấn đấu. Tôi đi làm thuê cho một xưởng gỗ cách nhà 5km, còn vợ làm công nhân may cho một xưởng may gần nhà. Hai vợ chồng đi làm sớm tối, bé con 2 tuổi của chúng tôi gửi nhà trẻ, tối vợ về đón rồi lo cơm cháo chờ tôi về ăn.
Nhiều khi nhìn thấy vợ con chẳng có quần áo mới để diện như người ta, tôi tự trách bản thân mình nhiều lắm. Tôi luôn luôn bắt mình phải cố kỉnh kiếm được thật nhiều chỉ đỡ đần vợ con, nhưng càng gắng tôi lại càng bi giật lùi lại. Vì hàng phục hóa dạo gần đây không bán được, thành thử tôi đi làm một tháng chẳng được bao nhiêu công.– ……… – Con cũng tội nghiệp lắm chứ sung sướng gì đâu, mà mẹ lại trách con thế này thế nọ. Nhìn chồng người ta đi làm việc nhà nước con cũng thích lắm, nhưng anh ấy không xin được việc thì đành hài lòng vậy.– …… – Mẹ có thương xót con, thương xót cháu thì mẹ cho con vay đồng cân chạy việc cho nhà con, chứ để anh ấy làm mộc mãi sao được. Học xong tuyệt học mà để tấm bằng ở nhà cũng phí, nay có cơ hội thì mẹ ba má cố kỉnh giúp con được không?
– ….. – Vâng. Con biết rồi ạ. Con chào mẹ.Vợ vừa dập máy tôi lao vội vào ôm cô ấy. Cô ấy vừa nhìn thấy tôi đã lau vội hai hàng phục nước mắt, coi như không có gì xảy ra. Tôi ôm vợ vào lòng thủ thỉ nói vậy vợ. – Cảm ơn em, đã nghĩ cho anh. Anh làm tội mẹ con em nhiều quá. Từ nay anh sẽ cố chí làm ăn không để hai mẹ con em phải tội sở do anh nữa. Anh xin lỗi.– Không đâu, là em không tốt. Em không lo được cho gia đình, làm anh phải phiền lòng. …..Cứ thế hai vợ chồng tôi ôm nhau khóc trong thổn thức. Vì tôi, mà vợ phải bận tâm quá nhiều, vì chưng tôi mà bác mẹ vợ đã nói cô ấy không ra gì…Tôi bỗng nhận ra rằng sự hy sinh, tình yêu của vợ dành cho bố con tôi quá lớn. Tôi thật hạnh phúc và may mắn khi có được cô ấy. Những giọt nước mắt ngày bữa nay cô ấy rơi là do tôi, sau này tôi sẽ không để cô ấy khóc nữa. Tôi sẽ khiến cô ấy cười, cô ấy được sống trong hạnh phúc, tình yêu thương xót bố con tôi mang lại cho cô ấy mà thôi. Theo eva
0 nhận xét:
Đăng nhận xét